kết quả từ 1 tới 8 trên 8
  1. #1
    Avatar của AdminTBV
    AdminTBV vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Administrator Administrator
    Red Ruby Hole
    Gia nhập
    Feb 2008
    Trả Lời
    2,821
    Like
    0
    Thanked 119 Times in 43 Posts
    Danh Vọng
    100

    Mặc định Những câu chuyện cảm động về tình yêu

    1. Tách cà phê muối :

    Anh gặp nàng trong một bữa tiệc. Nàng vô cùng xinh xắn và dễ thương... Biết bao chàng trai theo đuổi nàng trong khi anh chỉ là một gã bình thường chẳng ai thèm để ý. Cuối bữa tiệc, lấy hết can đảm, anh mời nàng đi uống cafe. Hết sức ngạc nhiên, nhưng vì phép lịch sự nàng cũng nhận lời.
    Họ ngồi im lặng trong một quán cafe. Anh quá run nên không nói được câu nào. Cô gái bắt đầu cảm thấy thật buồn tẻ và muốn đi về... Chàng trai thì cứ loay hoay mãi với cốc cafe, cầm lên lại đặt xuống... Đúng lúc cô gái định đứng lên và xin phép ra về thì bất chợt chàng trai gọi người phục vụ: "Làm ơn cho tôi ít muối vào tách cafe". Gần như tất cả những người trong quán nước đều quay lại nhìn anh... Cô gái cũng vô cùng ngạc nhiên. Nàng hỏi anh tại sao lại có sở thích kì lạ thế. Anh lúng túng một lát rồi nói: "Ngày trước nhà tôi gần biển. Tôi rất thích nô đùa với sóng biển, thích cái vị mặn và đắng của nước biển. Vâng, mặn và đắng - giống như cafe cho thêm muối vậy... Mỗi khi uống cafe muối như thế này, tôi lại nhớ quê hương và cha mẹ mình da diết...". Cô gái nhìn anh thông cảm và dường như nàng rất xúc động trước tình cảm chân thành của anh. Nàng thầm nghĩ một người yêu quê hương và cha mẹ mình như thế hẳn phải là người tốt và chắc chắn sau này sẽ là một người chồng, người cha tốt... Câu chuyện cởi mở hơn khi nàng cũng kể về tuổi thơ, về cha mẹ và gia đình mình...
    Khi chia tay ra về, cả hai cùng cảm thấy thật dễ chịu và vui vẻ. Và qua những cuộc hẹn hò về sau, càng ngày cô gái càng nhận ra chàng trai có thật nhiều tính tốt. Anh rất chân thành, kiên nhẫn và luôn thông cảm với những khó khăn của cô. Và... như bao câu chuyện kết thúc có hậu khác, hai người lấy nhau. Họ đã sống rất hạnh phúc trong suốt cuộc đời. Sáng nào trước khi anh đi làm, nàng cũng pha cho anh một tách cafe muối...
    Nhưng khác những câu chuyện cổ tích, câu chuyện này không dừng ở đó. Nhiều năm sau, đôi vợ chồng già đi, và người chồng là người ra đi trước... Sau khi anh chết, người vợ tìm thấy một lá thư anh để lại. Trong thư viết: "Gửi người con gái mà anh yêu thương nhất! Có một điều mà anh đã không đủ can đảm nói với em. Anh đã lừa dối em, một lần duy nhất trong cuộc đời... Thực sự là ngày đầu tiên mình gặp nhau, được nói chuyện với em là niềm sung sướng đối với anh. Anh đã rất run khi ngồi đối diện em... Lúc đó anh định gọi đường cho tách cafe nhưng anh nói nhầm thành muối. Nhìn đôi mắt em lúc đó, anh biết mình không thể rút lại lời vừa nói nên anh đã bịa ra câu chuyện về biển và cafe muối. Anh không hề thích và chưa bao giờ uống cafe muối trước đó! Rất nhiều lần anh muốn nói thật với em nhưng anh sợ... Anh đã tự hứa với mình đó là lần đầu và cũng là lần cuối anh nói
    dối em. Nếu được làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như vậy... để được có em và để được uống tách cafe muối em pha hàng ngày suốt cuộc đời anh... Anh yêu em!".

    Mắt người vợ nhòa đi khi đọc đến những dòng cuối lá thư. Bà gấp bức thư lại và chầm chậm đứng lên, đi pha cho mình một tách cafe muối... Nếu bây giờ có ai hỏi bà cafe muối có vị như thế nào, bà sẽ nói cho họ biết: Nó rất ngọt!!!


    2. Nếu bỗng dưng ta chán nhau!


    “Thuê bao quý khách tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau…” Hai, ba hôm nay cứ 22g là Quang tắt máy cho đến sáng. Không phải là một chuyện bình thường với một người luôn mở điện thoại 24 / 24. Công việc đòi hỏi Quang phải thường xuyên nghe điện thoại để nhận các hợp đồng từ khách hàng. Quang cũng không có thói quen tắt máy kể cả khi ngủ. Và số của Khương luôn được Quang gài bằng tiếng chuông ầm ĩ nhất. Cô hay trêu đó là tiếng còi báo động tầm xa 10km ( khỏang cách từ nhà Quang đến nhà Khương) - đủ để đánh thức anh dậy ngay cả lúc 2, 3g giờ sáng. 6 tháng yêu nhau, điện thoại Quang chưa một lần nằm trong tình trạng ngoài vùng phủ sóng. Khương quen với việc cứ hở chút hở chút là nhấc điện thoại lên gọi Quang, quen với việc có thể dễ dàng tìm anh bất cứ khi nào cần.

    Khương chưa bao giờ nghĩ đến chuyện có một ngày anh tắt máy. Ban đầu cô ngỡ là mình gọi nhầm số. Không! Chắc tại kẹt mạng. Làm gì có! Mọi người vẫn cứ gọi cho nhau ầm ầm đấy thôi, hôm nay có phải Noel hay giao thừa đâu? Điện thoại hư? Cũng chẳng phải. Cô đã thử dùng nhiều máy khác để gọi mà. Rõ ràng là có một chuyện gì đó bất bình thường. Hay đứa ác ôn trời gầm nào đó đã lấy mất điện thoại của anh. Hay anh đang đi chung với một ai khác không – phải – em? Hay…anh bị tai nạn? ôi, không? Cô bắt đầu lo lắng phát sốt lên. Cũng may là cô vẫn còn giữ số của cậu bạn ở trọ chung nhà với anh. Khương gọi hú hoạ, không ngờ lại phát huy tác dụng. Cậu ta chuyển máy, cô nghe giọng Quang ngập ngừng bên kia đầu dây: “Máy anh hết pin!” Okie. Cô chấp nhận lí do đó như cô vẫn hằng tin tưởng anh.

    Nhưng đến khi chuyện này lặp lại liên tục trong một tuần liền thì đó không còn là việc “máy anh hết pin” nữa rồi. Tự nhiên cô oà khóc như một đứa trẻ đi lạc tìm hoài không thấy mẹ. Tự nhiên cô nhận ra rằng bấy lâu nay mình ngủ quên trong sự quan tâm mà anh đem lại. Tự nhiên cô giật mình vì một nỗi sợ hãi mơ hồ. Chính xác đó là cảm giác bất chợt hiểu ra: một cái gì đó dẫu đang là của mình vẫn có thể vụt tan biến trong chốc lát.

    Cô tự trấn an mình: “Mày đa cảm quá đấy! Đơn giản là người ta thích yên tĩnh nên tắt máy thế thôi. Anh đã làm gì sai với mày đâu nào?”. Không xinh đảo nước nghiêng thành, nhưng nốt ruồi duyên bên khoé môi và đôi mắt buồn xa xăm vẫn khiến khối chàng trai trong trường cô muốn thay thế vị trí của anh. Trước giờ chỉ có anh phải nghĩ nên làm gì để giữ cô chứ chưa bao giờ cô cảm thấy sợ mất anh như thế này.

    ***
    Thi thoảng có đôi lần cô cảm thấy chán anh. Một con người luôn thích khám phá, chinh phục những cái mới như Khương luôn không vừa lòng với những gì mình đang có. Cô không thích bị ràng buộc, cô bực bội với những câu hỏi quan tâm của Quang mà cô đánh đồng với sự kiểm soát. Khương dị ứng với những câu đại loại như “Em đang làm gì thế?”, “Em đang đi chung với cậu bạn nào àh!”. Nhưng ngược lại, cô tự cho mình cái quyền đuợc nhấc điện thoại lên bất kì lúc nào chỉ để xem Quang đang làm gì, với ai! Duy nhất một lần Quang đang đi ngoài đường không nghe điện thoại Khương là y như rằng sau đó anh nhận được một chuỗi những giận hờn trách móc. Nhưng túm lại, dù thế nào thì cái điện thoại của Quang vẫn hoạt động tốt trong 6 tháng nay.

    Ngày xưa khi Thượng đế tạo ra con người sao lại lỡ tay bỏ hạt giống mâu thuẫn vào trong mỗi tâm hồn làm chi để bây giờ nhiều lúc Khương không biết mình muốn gì ở anh. Quan tâm đến Khương quá thì Khương đâm cáu kỉnh. Thờ ơ thì Khương lại trách anh bỏ bê. Mỗi tối đi chơi về, anh đều hôn nhẹ lên má và không quên nói một câu quen thuộc “Em ngủ ngon nhé!”. Thích à? Vài lần đầu thì có, nhưng chưa được mấy hôm Khương lại cảm thấy nhàm. Không còn gì lãng mạn hơn sao! Lại chán. Nhưng anh cứ thử quên xem. Có chuyện ngay. Thế đấy! Với Khương, tình yêu phải luôn luôn tràn ngập sự mới mẻ và bất ngờ. Kiểu như anh chàng trong 50 first dates ấy. Mỗi ngày phải làm quen lại từ đầu cùng một cô gái với cả ti tỉ cách chinh phục thú vị khác nhau. Cứ kiểu như mi thì chẳng bao giờ yêu ai thật sự được đâu Khương ạ, người ta giấu tay ra sau lưng là mi đã biết hắn chuẩn bị tặng hoa hồng thì còn quái gì là cảm xúc!

    Chẳng phải đã có lần Khương chơi trò ấy ư! 1 tin nhắn cho anh vỏn vẹn: “Một sáng ngủ dậy bỗng dưng người ta thấy chán nhau, anh nhỉ! Đừng liên lạc với em nữa.” Khương tự hỏi mình làm thế để làm gì? Đùa thôi mà. Để thử xem anh yêu Khương tới mức nào. Và để tìm một cảm giác mới mẻ cho tình yêu đã mòn mèn cũ kĩ với thời gian. Nói anh đừng liên lạc nhưng cô cứ thấp thỏm, lâu lâu lại mở máy kiểm tra xem có tin nhắn của anh không. Có vẻ anh hiểu cái tính khí mưa nắng thất thường của Khương. Một tin nhắn hồi đáp không nằm ngoài dự tính của Khương. “Chắc dạo này công việc làm cho em mệt mỏi lắm phải không? Anh không thể làm gì được cho em, chỉ có thể giúp mỗi chuyện…qua nhà em ăn trái cây thôi. Mặc dù em tắt máy nhưng anh vẫn thích nhắn tin”.



    Đùng một cái, sau hơn nửa năm quen nhau: “Thuê bao quý khách tạm thời không liên lạc được…”. Lần này người tắt máy là anh. Không phải Khương. Hàng tá câu hỏi lùng bùng trong đầu cô. Anh đổi số ( chính anh đã vô tình buột miệng như vậy mà ) nhưng không muốn nói cho cô biết. Để nhắn tin với một ai khác ( chắc là cái Hải Thy chứ còn ai, anh và nó cứ nhìn nhau hoài là gì!). Anh đang gặp trục trặc trong công việc ( dạo này nghe đâu sếp anh đang sát hạch nhân viên ). Anh chán cô rồi ( làm ơn, nếu thực sự là như thế thì anh nói thẳng một câu có hơn không, như cô đã làm ấy ). Một cô gái logic như Khương không chấp nhận một chuyện gì đó xảy đến bất bình thường mà không có nguyên nhân. ít nhất thì “chán” cũng là một nguyên nhân.

    22g30. Khương đứng ngoài ban công nhìn con phố vắng lặng phía dưới. Tự hỏi tại sao tối nay Quang không tới. Chợt thấy nhớ đến quay quắt cái hôn nhẹ vào má, thấy cần đến thiết tha câu nói quen thuộc: “Ngủ ngon nhé em!” Khương bấm số điện thoại Quang liên tục tưởng như trở thành vô thức, mặc dù biết không nghe được gì ngoài “Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…”

    Tít tít. Một số máy lạ hoắc. “Em ra khỏi nhà, mở cửa đi.”

    Khương tò mò. Vẫn với thói quen suy đoán trước những gì người khác định làm, Khương tự nhủ ắt hẳn không ai khác ngoài Quang.

    Cửa mở. Làm gì có ma nào. Không lẽ mình bị lừa. Chưa kịp tìm đáp án cho thắc mắc thì…

    Tít tít. “ Này, anh không đến đâu. Em đừng hí hửng thế chứ?”

    Tức thật. Lần đầu tiên Khương bị một người giấu mặt bắt tẩy.

    Tít tít. Vẫn số lạ đó. “Giờ thì quẹo trái, đếm 20 bước nhé.”

    Tít tít. “Aứh quên. Em có lạnh thì khoác thêm áo vào. Trông em ăn mặc phong phanh thế kia…”

    Là sao? Còn biết mình mặc gì nữa cơ à. Được rồi! Em sẽ đợi xem anh định làm gì.

    Tít tít. “Tới rồi. Em có thấy chiếc xích lô ngay trước mặt không. Giờ thì mở tấm ván lên nhé. Điều bất ngờ đang nằm phía dưới đấy!”

    Khương dáo dác ngó xung quanh. Không thấy bóng dáng một ai. Cô nhè nhẹ giở tấm ván lên bằng hai ngón tay. Gì thế này: một phần gà KFC kèm theo một mảnh giấy được xếp cẩn thận.

    “Em ơi,

    Chắc em đang đợi anh mở điện thoại để căn vặn anh: “ tại sao anh tắt máy? Có phải anh đổi số để nhắn tin cho Hải Thy trong công ty phải không? Anh đang giấu em chuyện gì thế?”...Vân vân và vân vân. Em ngốc quá! Trước giờ anh chưa làm điều gì để em bị tổn thương, đúng không! Đừng suy nghĩ lung tung nhé.

    Sáng hôm qua đón em, nhìn gương mặt xanh xao và hốc mắt thâm quầng của em, anh chợt giật mình. Cô bé với đôi má hồng và đôi mắt tinh anh ( lúc nào cũng liếc qua liếc lại ) của anh đâu rồi?! Em bảo tại đêm trước nói chuyện điện thoại với anh tới 2g sáng nên mới thế. Anh còn tình cờ phát hiện em đang phải hoàn thành một dự án lớn trong tuần này. Em có biết mấy hôm nay em ốm đi nhiều lắm không?

    Đến đêm thứ hai, thứ ba em vẫn tiếp tục “tám” hết chuyện này đến chuyện kia với anh tới khuya thì anh bắt đầu lo rồi đấy. Sao dạo này em lại chuyển thói quen nói chuyện khuya thế nhỉ! Anh sợ em sẽ bệnh mất thôi. Mà bệnh vì cái lí do “nhiều chuyện với anh mỗi tối” thì vô duyên quá em nhỉ! Nhưng anh bảo thế nào em cũng có nghe đâu. Anh lo cho em quá thì em lại chán. Anh mặc kệ em thì em lại nói anh không yêu. Anh chẳng biết phải làm thế nào cả. Cuối cùng mới nghĩ ra cách tắt điện thoại. Đó là cách duy nhất khiến cho em có thể đi ngủ sớm để giữ sức khỏe mà hoàn thành dự án tốt nhất. Lại không làm em chán! Trọn cả đôi đường. Anh thông minh chứ em nhỉ!

    Có thể anh không là người đem lại cho em một tình yêu đầy bất ngờ và nhiều thú vị như em mong muốn, nhưng anh sẽ luôn là người xuất hiện những khi em cần anh nhất!”

    Tình yêu đích thực chỉ có thể xây dựng trên niềm tin và sự chân thành. Lần đầu tiên thực tế và những suy đoán bắt bài người khác của Khương không trùng khớp với nhau.

    Tít tít. “Đừng gọi lại cho số này làm gì. Đây chỉ là số điện thoại của một người đi đường tốt bụng cho anh mượn để chữa trị virus chán của cô gái mà anh đang yêu thôi. Ngủ ngon em nhé!”

    Có một điều mà đến bây giờ Khương mới hiểu : hóa ra “chán” cũng là gia vị của tình yêu. Một sáng ngủ dậy tự nhiên thấy yêu anh nhiều hơn, đủ để Khương với tay lấy điện thọai hí hoáy: “Mặc dù anh tắt máy nhưng em vẫn thích nhắn tin. Để khi nào mở điện thoại lên anh sẽ thấy em chúc anh một ngày mới tốt lành…Cám ơn anh đã luôn ở bên cạnh em, ngay cả khi bỗng dưng ta chán nhau nhất…Để em hiểu rằng: Cái gì là của mình rồi sẽ vẫn là của mình, nếu em biết nâng niu gìn giữ không phải bằng tay mà bằng cả trái tim.”


    3. Reasons why i love u

    - I can be myself when I am with you.

    - Your idea of romance is dim lights, soft music, and just the two of us.

    - Because you make me feel like, like, like I have never felt before.

    - I can tell you anything, and you won't be shocked

    - Our undying faith is what keeps the flame out of love alive

    - You and me together, we can make magic.

    - We're a perfect match.

    - Thinking of you, fills me with a wonderful feeling.

    - Your love gives me the feeling, that the best is still ahead.

    - You never give up on me, and that's what keeps me going.

    - You are my theme for a dream.

    - I love you because you bring the best out of me.

    - Your terrific sense of humor

    - Every time I look at you, my heart misses a beat

    - You're the one who holds the key to my heart

    - You are simply irresistible

    - You have taught me the true meaning of love.

    - I have had the time of my life and I owe it all to you.

    - Love is, what you mean to me - and you mean everything.

    - You always say what I need to hear (You are perfect).

    - And, of-course, your intelligence, 'cause you were smart enough to fall in love with me

    So I want to say with you that I LOVE YOU

    (ST.)


  2. #2
    Avatar của AdminTBV
    AdminTBV vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Administrator Administrator
    Red Ruby Hole
    Gia nhập
    Feb 2008
    Trả Lời
    2,821
    Like
    0
    Thanked 119 Times in 43 Posts
    Danh Vọng
    100

    Mặc định Yêu một người thật là khó

    Ngay từ ban đầu, gia đình cô gái đã phản đối việc cô hẹn hò chàng trai đó. Họ nói rằng nền tảng của hai gia đình không giống nhau, và nếu cô lấy chàng trai, cô sẽ phải khổ sở cả đời.

    Sự ngăn cản của gia đình làm cho chàng trai và cô gái cũng hay cãi nhau. Chàng trai thì thấy bị tổn thương, còn cô gái luôn nghĩ chàng trai không thông cảm cho mình, và thường hỏi anh: “Anh yêu em được đến mức nào?”.

    Chàng trai vốn không giỏi diễn đạt ngôn từ, nên không phải lúc nào cũng làm cô gái vừa lòng. Cùng với sức ép từ phía gia đình, chàng trai quyết định sẽ đi du học để khẳng định bản thân. Trước khi đi, anh nói với cô gái: “Anh không biết diễn đạt những lời tốt đẹp, nhưng những gì anh biết là anh rất yêu em. Nếu em đồng ý, anh muốn chăm sóc em trong suốt cuộc đời.Anh sẽ cố gắng thuyết phục bố mẹ em.Em cố gắng chờ anh nhé?”.

    Cô gái gật đầu, và chàng trai đưa cô một chiếc nhẫn đính hôn.

    Cô gái ra trường, đi làm, còn chàng trai tiếp tục du học. Họ gửi tình yêu qua những lá thưvà những cuộc điện thoại. Dù rất khó khăn nhưng họ không bỏ cuộc.

    Một ngày trên đường đi làm, cô gái bị tai nạn ô tô và khi tỉnh dậy, cô đã thấy mình nằm trong bệnh viện với rất nhiều người thân xung quanh. Cô thấy mẹ đang khóc. Và khi cô muốn nói một lời trấn an mẹ, cô nhận ra những gì cô cố gắng phát âm đều không thành tiếng. Cô đã mất giọng nói của mình….

    Các bác sĩ đã nói rằng một phần của não cô đã bị ảnh hưởng, làm cho cô không nói được nữa. Nghelời mọi người an ủi nhưng bản thân thì không nói được lời nào, cô gái rất suy sụp.

    Trong bệnh viện, cô gái chỉ khóc một mình. Còn khi về nhà, tim cô thắt lại mỗi khi cô nghe điện thoại reo. Cô không muốn chàng trai biết tình trạng của mình, và không muốn mình trở thành gánh nặng, cô đã viết một bức thư cho chàng trai nói rằng cô không thể đợi được nữa.

    Cùng với bức thư, cô gái gửi trả chiếc nhẫn. Hồi âm từ chàng trai là hàng trăm bức thư và hàng trăm cú điện thoại mà cô không thể trả lời. Tất cả những gì cô gái có thể làm, ngoài việc khóc không thành tiếng, là khóc nhiều hơn nữa.

    Bố mẹ cô gái quyết định chuyển nhà, hy vọng cô gái có thể quên đi quá khứ mà sống lạc quan hơn.

    Trong môi trường mới, cô gái học ngôn ngữ cử chỉ và bắt đầu mợt cuộc sống mới. Cô tự dặn mình hằng ngày phải quên chành trai đi. Cho đến một hôm, bạn cô tới thông báo rằng chàng trai đã trở về. Cô gái viết ra giấy, dặn bạn đừng nói chổ ở của cô cho chàng trai biết. Từ đó cô không nghe tin gì về người mình yêu nữa.

    Một năm trôi qua, bạn cô mang tới cho cô một chiếc phong bì với thiệp mời đám cưới của chàng trai. Trái tim cô gái lại tan vỡ thêm lần nữa.

    Nhưng khi mở tấm thiệp, cô rất ngạc nhiên khi thấy trong đó là tên chàng trai và tên chính cô!

    Vừa ngẩng lên hỏi bạn có chuyện gì xảy ra, cô nhận ra chàng trai đứng ngay bên cạnh mình. Anh dùng ngôn ngữ cử chỉ để nói với cô: “Anh đã học ngôn ngữ này suốt một năm qua. Chỉ để nói rằng anh sẽ ở bên em dù thế nào đi nữa, và anh không quên lời hứa của mình. Anh sẽ là tiếng nói của em, vì anh yêu em”.

    Việc tiếp theo chàng trai làm là đeo lại chiếc nhẫn đính hôn vào tay cô gái…

  3. #3
    Avatar của AdminTBV
    AdminTBV vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Administrator Administrator
    Red Ruby Hole
    Gia nhập
    Feb 2008
    Trả Lời
    2,821
    Like
    0
    Thanked 119 Times in 43 Posts
    Danh Vọng
    100

    Mặc định Anh thân yêu, sao anh không ở bên em ?

    Cô gửi cho anh một tin nhắn : Nếu như trong nhà nghèo túng chán nản đến mức chỉ có một bát cháo cho hai chúng ta. Anh sẽ đem chút cháo trong bát ấy cho em ăn chứ ?. Anh trả lời : Vậy mà cũng phải nói sao? Nhưng anh cho rằng một người con trai yêu một người con gái một cách chân chính thì sẽ không để cho người con gái mình yêu phải sống như thế.Cô trả lời : Nhưng có một người trả lời thế này. Anh ta nói, không ! anh sẽ đem hết phần cháo cho cô ấy ăn. Đoạn đối thoại ấy có phải sẽ cảm động được mọi cô gái. Em không biết, nhưng em bị nó tác động rất sâu sắc. Anh trả lời : Nói như thế, nếu đến bát cháo kia cũng không có, thì anh ta sẽ làm thế nào. Hoặc là nghĩ đến việc bát cháo ấy cô kia ăn rồi, nhỡ vẫn cảm thấy đói thì sao. Cô vẫn cho rằng anh nên trả lời giống như chàng trai kia : Không ! anh sẽ nhường bát cháo ấy cho em ăn, đó mới là thực sự hoàn mỹ, mẫu mực, mới là đáp án duy nhất. Nhưng vì anh không trả lời vấn đề theo phương án ấy, anh và cô lưng dựa lưng suốt một đêm, anh mấy lần muốn ôm cô ngủ đều bị cô cự tuyệt.

    Trời có lúc không thuận theo lòng người

    Sau này, đến một thời điểm, do nhiều nguyên nhân, anh và cô lâm vào tình cảnh giống như thế, hai người khó khăn đến mức chỉ có một bát cháo. Hôm đó, anh nhẹ nhàng để lại một lời nhắn : Em yêu, em ăn đi, bát cháo trên bàn là dành phần em, anh ăn xong rồi. Cô ăn hết bát cháo, rồi nghỉ ngơi . Anh từ bên ngoài trở vào, mang cho cô xiên thịt dê mà cô thích ăn, hoa quả, trà sữa. Anh nói với cô : Anh đã tìm được một công việc tạm thời, số tiền này, là ông chủ ứng trước tiền lương cho anh. Nói xong còn đưa túi tiền sáng choang ra trước mặt cô. "Em yêu cứ ăn tự nhiên, anh đã ăn ở bên ngoài rồi". Xong rồi anh làm điệu bộ tinh nghịch. Trong những ngày khốn khó nhất ấy, cô vẫn có được hạnh phúc vui vẻ, còn thì anh dường như làm việc vất vả nên sức khoẻ có phần giảm sút. Thời gian sau, anh ổn định được công tác, họ tràn đầy hạnh phúc khát khao hướng về một tương lai tốt đẹp.



    Cô thích xem tivi, bản tin trên tivi nhiều năm trước đã từng phát đi một sự kiện chấn động, một người mẹ và con trai bị chôn dưới lớp đất đá, lúc sữa người mẹ bị đứa con uống cạn, người mẹ đã tự cắn mách máu trên tay, dùng máu tuơi của chính mình nuôi con trai, vài ngày sau, mọi người cuối cùng cũng dọn được đống đất đá cứu hai mẹ con, người mẹ đã cạn máu mà lìa xa cõi đời, trên khoé miệng đứa trẻ vẫn còn đọng lại máu tươi của người mẹ cùng với nụ cười hồn nhiên, hai má đỏ hồng như có được một cuộc sống mới . Cô hỏi anh : nếu như hai chúng ta cùng bị đè dưới đống đất đá ấy, anh có giống như người mẹ kia dùng máu cứu sống em không ?Anh sau câu nói của cô có một chút xúc động. Anh nói với cô : Em chưa già mà đã có cái ý nghĩ như thế sao? Em là người phụ nữ của anh, anh sẽ làm tất cả để cho em được hạnh phúc, bất luận là lúc cuộc sống và an toàn của em bị đe doạ, anh sẽ làm tất cả để bảo vệ cho em. Em là người anh yêu nhất, anh cũng sẽ không cho phép em có thứ suy nghĩ như thế, em yêu ạ.


    Cuối tuần, một buổi sáng đẹp trời, trên con đường về nhà sau khi mua thật nhiều đồ ăn, quần áo mà cô thích, anh dắt tay cô vui vẻ dạo phố. Hai con người nhỏ bé hạnh phúc ấy chỉ cần băng qua một ngã tư nữa thì có thể đến được tổ ấm tình yêu mà mình xây đắp, là thiên đường nhỏ hạnh phúc của họ . Anh một tay nắm tay cô, một tay xách đồ vừa mua, anh đi trước, cô đi sau, hai người đang ở vạch sơn chuẩn bị qua đường, đột nhiên có một chiếc xe lao đến từ phía sau cô - cô chỉ cách anh một bước chân. Chớp mắt nữa thôi, chiếc xe sẽ tông vào cô. "Ầm" cái tiếng chát chúa ấy là tiếng tông của chiếc xe ô tô. Tất cả đều đột ngột, người bị đâm đã văng cách xa hai mét, máu lênh láng trên đường. "Không! không phải" tiếng kêu kinh hãi đến từ phía cô, tiếng gào thét thê lương đập vào màng nhĩ của những người xung quanh. Cô biết rằng người bị chiếc xe đâm đáng ra sẽ là cô, chỉ chớp mắt như thế người bình thường sao có thể thể kịp phản ứng, anh vội vàng đẩy cô ra, chính mình ngã trong vũng máu. Cô bổ nhào xuống bên anh mà khóc, trên người anh toàn là máu, cô hét to gọi tên anh, mọi người xung quanh nói không thể làm gì được nữa rồi, họ đã thử nhưng anh không còn thở nữa. Cô không tin, tiếp tục gọi tên anh, điều kỳ diệu sảy ra khi đôi mắt anh hé mở, nhìn cô, bình thản mỉm cười, rồi vĩnh viễn nhắm mắt. Anh đang ở tận cùng của sự sống, dù vẫn đang đau đơn giãy giụa, vẫn cố gắng dùng chút khí lực cuối cùng chứng kiến người mình yêu nhất được bình yên vô sự, rồi mới yên tâm ra đi. Đó là ngày mưa nhiều, bên ngoài tràn ngập hơi ẩm, nước mưa kết thành một đám sương mù giày đặc đất trời.

    Trong lúc thu xếp lại những kỷ vật của anh cô phát hiện ra một tờ giấy chứng nhận bán máu, trên đó viết tên của anh. Điều kỳ lạ là từ trước tới nay điều này cô chưa bao giờ biết. Anh trong một tháng liên tiếp bán máu đến 3 lần, cô vẫn nhớ rõ những ngày tháng gian khó nhất của hai người họ, cô đã hiểu ra tại sao sức khoẻ anh trong khoảng thời gian ấy suy kiệt đến vậy, cô hiểu hàm ý trong câu anh nói "tiền lương ứng trước", cô hiểu ra rằng anh đã dùng máu để đổi lấy tiền mua cho cô những đồ ăn cô thích. Trong lúc tiếp tục thu xếp kỷ vật cô phát hiện ra một mẩu báo, phát hiện bất ngờ này lập tức làm cô kinh ngạc, người mẹ vĩ đại chính là mẹ của anh, đứa trẻ may mắn giành lại được cuộc sống chính là anh. Nhưng anh đã đem cái may mắn ấy cho cô. Cô nước mắt dàn dụa

    Cô đã viết một bài hát!


    Anh thân yêu sao anh không ở bên em



    Anh thân yêu sao anh không ở bên em

    Anh từng nói khuôn mặt em đẹp nhất trên đời

    Sao anh nỡ để em cô đơn trong héo hắt mà không nhìn em đến một lần

    Anh thân yêu sao anh không ở bên em

    Anh nói rằng đem em đi du ngoạn một vòng quanh quả đất

    Lời anh hứa vẫn chưa kịp làm, hay đổi thành yêu em một vạn năm đi?

    Anh thân yêu sao anh không ở bên em

    Anh nói rằng mãi mãi không bao giờ để em đau khổ

    Anh đi rồi còn mình em trong thành phố hoang tàn.

    Anh thân yêu sao anh không ở bên em

    Anh nói rằng chiều chuộng em, em đau, em cười, em hôn, em yêu, yêu em vô hạn

    Anh có phải đã bị câu nói đẹp đẽ của thiên đường phồn hoa kia lừa dối

    Anh thân yêu sao anh không ở bên em

    Em đã bởi người thương mà tiều tuỵ mất đi tiếng nói

    Anh thân yêu sao anh không ở bên em

    Em đã đợi anh đến quên cả thứ gọi là giấc ngủ

    Anh thân yêu sao anh không ở bên em

    Em nước mắt nhạt nhoà vì anh không trả lời tin em

    Anh thân yêu sao anh không ở bên em

    (ST.)

  4. #4
    Gia nhập
    Apr 2008
    Nơi cư ngụ
    S.I.G
    Trả Lời
    1,723
    Like
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Danh Vọng
    0

    Mặc định

    oa anh Admin viết bài xong là tay gãy lun

  5. #5
    Gia nhập
    Nov 2007
    Nơi cư ngụ
    Trung tâm kiếm zai :x
    Trả Lời
    419
    Like
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Danh Vọng
    0

    Mặc định

    Mình nghĩ admin coppy ở đâu ra chứ đây có rảnh để mà viết dược

  6. #6
    Avatar của AdminTBV
    AdminTBV vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Administrator Administrator
    Red Ruby Hole
    Gia nhập
    Feb 2008
    Trả Lời
    2,821
    Like
    0
    Thanked 119 Times in 43 Posts
    Danh Vọng
    100

    Mặc định Dứt tình cũng cần có văn hóa


    Em không muốn anh là chiếc vỏ bao diêm đắc thắng và tham lam làm cháy hàng trăm que diêm khác, đến một ngày kia khi vỏ bao đã bạc phếch mới nhận ra rằng mình chưa cháy - thật sự - một - lần - nào.

    Đã cuối giờ chiều rồi, mọi người ai nấy vội save những file công việc dang dở, thu xếp tài liệu trên bàn chuẩn bị ra về. Riêng em lòng nặng trĩu nỗi buồn vì sau bao nhiêu chuyện xảy ra giữa anh và em trong thời gian qua làm em mệt mỏi khiến em không muốn rời khỏi phòng.

    Anh ơi!.......

    Trưa nay em gọi điện để xem anh đã ăn uống thế nào, công việc buổi sáng ra sao? nhưng em thật sự choáng váng khi bị anh khước từ không nghe điện thoại một cách lạnh lùng. Lúc đầu em tưởng do mạng lỗi em cố gọi anh thêm một, hai lần nữa nhưng giờ thì em hiểu anh cố tình lạnh lùng ngắt điện thoại của em.

    Giá anh đừng cư xử với em như vậy, giá anh nói với em một lời chia tay cho có đầu, có cuối em làm sao có thể trách anh được, làm sao em có thể giận và hận anh được, đằng này anh lại xử sự với em như thế, lạnh lùng ngắt điện thoại của em, anh đã chối bỏ tình yêu của em dành cho anh. Anh đã tìm cho anh niềm vui mới và tình yêu mới. Cho đến tận bây giờ em vẫn không hiểu vì sao anh lại xa em, em chỉ thấy quặn đau trong tim mỗi khi nghĩ về anh, về những kỷ niệm đã qua.

    Em hồn nhiên vô tư và cởi mở, rồi đến một ngày anh đột ngột xuất hiện trước em, mạnh mẽ, ồn ào và căng đầy nhựa sống. Tài sản anh đem đến cho em còn có trăm ngàn lời yêu thương, em ngập tràn trong hạnh phúc vô bờ ấy. Anh giúp đỡ em trong công việc, đón em sau mỗi chiều hết giờ.

    Anh thường dạy em “chúng ta là người có học, là người có tri thức và văn hoá phải được thể hiện mọi lúc mọi nơi ngay trong cuộc sống hàng ngày”. Cứ như vậy, càng yêu anh bao nhiêu em càng tìm tòi học hỏi để hoàn thiện hơn trong mắt anh.

    Giờ đây, anh quay lại với tình yêu, không một lời chia tay có văn hoá để em hiểu em đã làm điều gì không đúng với anh, có lẽ nào tình yêu không cần những điều kiện ấy, có lẽ nào không yêu thì không cần thể hiện văn hoá nữa đúng không anh?

    Anh!...... em không thể gọi; “ anh thân yêu của em” như thường ngày em vẫn gọi được nữa, vì anh quá xa lạ đối với em, gọi thêm một lần nữa thôi là thêm một lần em bị tổn thương bởi sự lừa dối của anh. Em cho anh nợ tình yêu của em mà suốt cuộc đời anh không trả nợ cho em được, vì em là người cao thượng, vì bởi khi yêu người ta ai cũng trở lên cao thượng như thế đấy anh ạ. Em không cần anh đưa ra bất cứ một lý do nào, em không cần anh thanh minh, em chỉ mong anh đừng làm đau lòng thêm một người con gái nào nữa, tình yêu cần sự chung thuỷ và chân thành, chỉ có như vậy anh mới trả hết nợ tình cho em kiếp này thôi.

    Khi anh đọc được những suy nghĩ của em thì tình cảm của em dành cho anh chỉ còn sự thương hại không còn tình yêu nữa rồi. Em thiết nghĩ mình đã như que diêm bé bỏng đã cháy một lần trọn vẹn cho tình yêu, em không muốn anh là chiếc vỏ bao diêm đắc thắng và tham lam làm cháy hàng trăm que diêm khác đến một ngày kia khi vỏ bao đã bạc phếch mới nhận ra rằng mình chưa cháy - thật sự - một - lần - nào.

    Đừng làm đau lòng thêm một người con gái nào nữa anh nhé. Tình yêu cần sự chân thành và chung thuỷ.

    Chúc anh hạnh phúc và thành công!

    Em!

  7. #7
    Gia nhập
    Feb 2009
    Nơi cư ngụ
    Công ty trà
    Trả Lời
    117
    Like
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Danh Vọng
    0

    Mặc định

    admin post đọc hay quá, post típ đi
    ________________________
    Ngọc Thanh

  8. #8
    Gia nhập
    Apr 2008
    Nơi cư ngụ
    Hà Nội
    Trả Lời
    3,607
    Like
    1
    Thanked 9 Times in 7 Posts
    Danh Vọng
    0

    Mặc định

    thực sự rất hay .......................................
    Chiến Lang Fenrir


Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện tại có 1 thành viên đang xem chủ đề này. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền Hạn Của Bạn

  • bạn không có quyền đăng chủ đề mới
  • Bạn không có quyền gửi trả lời
  • Bạn không có quyền gửi tập tin đính kèm
  • Bạn không có quyền sửa bài viết của bạn
  •